Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2008

HOÀNG THỊ THIỀU ANH

HOÀNG THỊ THIỀU ANH







LỤC BÁT ĐÊM

Em đi gần nửa cuộc đời.

Buồn ư? Cứ hét cho người điếc tai.

Buông chi một tiếng thở dài?

Để cho đêm lặn vào ngày, khổ chưa?

Tham lam biết mấy cho vừa?

Bao nhiêu uất ức đổ bừa vào nhau

Thế gian được mấy túi sầu?

Mà em phải gánh qua cầu, đêm nay?

ĐỘC THOẠI

Ngoài kia sương não nề rơi.

Hay chăng nỗi nhớ qua đời nửa đêm

Người ta xa vắng im lìm

Mình tôi ngồi với bóng chìm thiên thu

Tình sao lặng tựa sương mù

Trăm năm gục giữa ngục tù chiêm bao

Tình ơi!

Tình lặng!

Gầy hao!

Chợt tôi hư – thực hanh hao một mình.

NẺO NHỚ

Nằm nghe mưa rỉ rả.

Nhớ thời son ngông cuồng.

Đội mưa long nhong phố

Mặc xác…mai rẹp giường.

Ừ! Điên là thế đấy!

Có ai bảo ta điên?

Đời có chi muộn phiền.

Nhờ mưa về gột tẩy

Ai hay chăng được chớ?

Có mưa bầu bạn cùng?

Chỉ có ta vui sướng!

Mưa ru giấc xuân nồng

ƯỚC…

Người ơi giá có phép tiên

Em xin lam nắng tháng giêng ngọt ngào

Ru đời một khúc đồng dao

Ru người một nỗi buồn chao chát buồn

EM!

Em!

Người đàn bà của đêm.

Trầm tư đối diện

bên thềm mong manh.

Em!

Người đàn bà của chiến tranh

Hạt nhân.

Nổi loạn.

Đời thành bể dâu.

Em là bom thét đạn gào.

Cho anh thương tích khổ đau một đời:

THIỀU ANH

TÌNH LẶNG

Gịot buồn rơi trong vắt

Len lỏi…buồn đi hoang

Khẽ rơi một tiếng đàn

Cho mưa xanh tình tứ

Nắng đã vàng vỉa phố

Gió đã mềm tóc ai

Và anh như hàng cây

Chờ em bên phố vắng

Tình ơi!

Tình dù lặng.

Để đêm về…ăn năn?!?

HEO MAY VÀ BÃO

Lòng anh cơn bão lớn

Lòng em là heo may

Bão như cơn cuồng nộ

Rơi buốt theo tháng ngày

Tình em như heo may

Suốt mùa yêu thổi mãi

Anh ơi, anh có hay?

Khẽ thôi mà tê dại

TA

Không có nhận xét nào: